Lục Bạch rảo bước về phía đông thành, khi đi ngang Vọng Giang Lâu, hắn vô thức dừng chân, đưa mắt nhìn về phía đó.
Trong thoáng chốc, dường như lại thấy bóng dáng khập khiễng, gánh hai thùng nước cặn bã kia.
Thạch Thiên Lỗi vốn chẳng cần phải như thế.
Tiết Thần cũng vậy.




